người lãnh đạo cuộc chiến đấu chống pháp tấn công thành hà nội lần thứ nhất là

Bách khoa toàn thư cởi Wikipedia

Trận trở thành thủ đô phiên loại hai
Một phần của Chiến giành giật Pháp–Đại Nam

Quân Pháp tiến công trở thành Hà Nội
Thời gian25 tháng tư năm 1882
Địa điểm
Kết quả Pháp chiến thắng
Tham chiến
 Pháp Nhà Nguyễn
Chỉ huy và lãnh đạo
Đệ Tam Cộng hòa Pháp Henri Rivière Nhà Nguyễn Hoàng Diệu
Lực lượng
~500 quân trên 3000 quân
Thương vong và tổn thất
Thiếu tá Berthe des Villers và 3 quân sĩ Pháp bị thương 40 binh bị tiêu diệt và đôi mươi bị thương
Số sót lại vứt trở thành chạy trốn

Trận trở thành thủ đô 1882 hoặc thường hay gọi là trận thủ đô phiên loại hai là 1 trong phần của trận đánh giành giật Pháp Việt (1858-1884) ra mắt ngày 25 tháng tư năm 1882. Đây là trận tiến công thân mật quân Pháp bên dưới quyền lãnh đạo của Henri Rivière tiến công trở thành thủ đô, với lực lượng quân Nam tự Tổng Đốc Hoàng Diệu lãnh đạo. Kết ngược trở thành thủ đô thất thủ nhanh gọn chỉ với sau 2 tiếng đồng hồ nổ súng, Tổng đốc Hoàng Diệu tự động vẫn.

Bối cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Phía Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Hoàng Diệu

Năm 1873, sau thời điểm chiếm lĩnh được Nam Sở, Pháp sẵn sàng tiến bộ đi ra Bắc Sở. Vua Tự Đức phó thác mang đến Hoàng Diệu thực hiện Tổng đốc Hà Ninh, năm 1880. Ngay khi cho tới thủ đô Hoàng Diệu tiếp tục để tâm cho tới việc thi công trở thành lũy sẵn sàng lực lượng nhằm kháng Pháp. Từ năm 1880 cho tới 1882, ông tiếp tục nhị phụ vương phiên dưng sớ nài triều đình tăng viện nhằm gia tăng chống tuyến kháng giặc bên trên thủ đô, tuy nhiên không sở hữu và nhận được phúc đáp kể từ Huế. Lúc này công ty trương của triều đình Tự Đức vẫn chính là sử dụng thương thuyết nhằm phòng tránh cuộc chiến tranh một cơ hội thụ động. Triều đình Huế còn bác bỏ vứt kiến nghị lấy quân thượng du về bảo đảm an toàn thủ đô và trung châu, của Hoàng Kế Viêm thống đốc quân vụ Tây Bắc.

Đầu năm 1882, lấy cớ VN ko tôn trọng hiệp ước năm 1873 và lại lên đường tiếp xúc với Trung Hoa, dung túng quân Cờ Đen (một nhánh quân của Tỉnh Thái Bình Thiên Quốc) ngăn trở việc giao thông vận tải bên trên sông Hồng của những người Pháp, Đại tá Henri Rivière của Hải quân Pháp mang đến tàu chiến nằm trong rộng lớn 400 quân đóng góp trại bên trên Đồn Thủy (khu tô giới của Pháp từ thời điểm năm 1873, bên trên bờ Nam sông Hồng, cơ hội trở thành thủ đô 5 km, bên trên địa điểm cơ sở y tế Việt Xô ngày nay) nhằm mục đích uy hiếp thủ đô. Hoàng Diệu tiếp tục hạ mệnh lệnh thiết quân luật bên trên thủ đô và phụ vương cáo những tỉnh xung xung quanh sẵn sàng tác chiến, bên cạnh đó đòi hỏi viện binh tương hỗ kể từ triều đình Huế. Tuy nhiên, vua Tự Đức tiếp tục hạ chiếu quở trách cứ Hoàng Diệu tiếp tục lấy binh hăm dọa giặc và khắc chế sai lối. Nhưng Hoàng Diệu tiếp tục quyết tâm sinh sống bị tiêu diệt với trở thành thủ đô. Ông cùng theo với Tuần phủ Hoàng Hữu Xứng, Đề đốc Lê Văn Trinh, Thầy chủ yếu Phan Văn Tuyển, Án sát Tôn Thức dựa và Lãnh binh Lê Trực húp rượu hòa ngày tiết tỏ quyết tâm sinh sống bị tiêu diệt với Hà trở thành.

Lực lượng chống thủ bên trên thủ đô, bám theo bá tước đoạt De Kergaradec, lãnh sự trước tiên của Pháp bên trên Hà nội từ thời điểm năm 187:

  • Hai trung group thu thuế thương chính: 108
  • Pháo binh lưu giữ tường thành: 151 (hai trung đội).
  • Số binh phụ binh: 1.574 gồm: Một tè đoàn binh vệ (tình nguyện): 442 + Lính giám thành: 500 + Lính chạy trạm: 632

Thành Hà nội được thi công theo như hình kiểu châu Âu kể từ thế kỉ trước, bạn dạng vẽ tự những sĩ quan liêu Pháp từng đáp ứng vua Gia Long tiến hành. Mỗi cạnh tường trở thành lâu năm tối thiểu là 1200 mét, che đậy vày khu đất, bên phía ngoài phủ một tấm gạch men rộng lớn đặc biệt vững chắc. Trên mặt mũi trở thành sở hữu 49 khẩu đại bác bỏ, tuy nhiên toàn bộ đều bị rỉ sét và chắc hẳn rằng ko trị pháo được.

Xem thêm: giới hạn sinh thái là

Phía Pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Henri Riviere

Theo Hiệp ước 1874, Pháp được luật lệ đóng góp một bốt binh bao gồm 100 người bên trên Đồn Thủy bên trên sông Hồng. Quan hệ thân mật cơ quan ban ngành trực thuộc và người Pháp luôn luôn ở hiện trạng căng thẳng mệt mỏi. Các quan liêu mái ấm Nguyễn nhận định rằng người Pháp chẳng sở hữu nguyên nhân gì đáng chú ý nhằm lưu giữ một bốt binh bên trên Bắc kỳ, ngoài các việc thực hiện chi phí bốt nhằm quân Pháp xâm lăng Bắc kỳ. Thống đốc Nam kỳ Charles Le Myre de Vilers thì nhận định rằng trở quan ngại chủ yếu mang đến việc mua bán bên trên sông Hồng của mình là quân Cờ đen kịt. Để xử lý cái tua này thì bám theo ông tao chỉ việc đợi khi nước ròng rã, mang đến giang thuyền phun phá huỷ những doanh trại Cờ đen kịt là đầy đủ nhằm phá vỡ đám "thổ phỉ" này. Việc trở ngại nhất đơn thuần lựa chọn mang đến được một viên lãnh đạo chín chắn, chứ không cần cần một người bốc đồng, luôn luôn tơ tưởng cho tới chiến công xây dựng một đế quốc phương đông đúc như Garnier, và người được lựa chọn ấy là Henri Rivière. Đồng thời, chúng ta cũng tiếp tục rời những xung đột vũ trang ko quan trọng với quân mái ấm Thanh nếu như quân Thanh can thiệp. Khi Đô đốc Jauréguiberry, người luôn luôn động viên quyết sách đoạt được Bắc kỳ, lên thực hiện Sở trưởng Sở Hải quân ở Paris, thì plan của Le Myre de Vilers được thuận tình.

Ngày 26 mon 3 năm 1882, Rivière bên trên nhị thuyền chiến, rới TP.Sài Gòn đi ra bắc nằm trong 230 binh, nhằm tăng mạnh mang đến bốt binh đóng góp phía trên sông Hồng. Vừa bịa đặt chân lên lục địa, Rivière tiếp tục trở thành rất là phấn khích, ko không giống gì Garnier trước khi. Theo ông tao, những quan liêu lại ngang bướng người Việt cần bị trừng phạt mến xứng đáng, những công sự chống thủ của quân Nam trọn vẹn hoàn toàn có thể đáp ứng tiến công... và những việc vì vậy là ko thể gật đầu được. Ngày 24 tháng tư, sau thời điểm có được 250 quân Pháp kể từ miền Nam cho tới tiếp viện tăng, Rivière gửi tối hậu thư mang đến Tổng đốc Hoàng Diệu, đòi hỏi kí thác nộp trở thành ngay lập tức ngay tức thì. Khi Hoàng Diệu còn còn chưa kịp vấn đáp, thì pháo thuyền của quân Pháp tiếp tục nổ súng phun vô thành[1].

Diễn biến[sửa | sửa mã nguồn]

Vết đại bác bỏ bên trên cổng Bắc trở thành thủ đô tự pháo thuyền của Pháp phun vô. Nguyên văn biển khơi đá vày giờ Pháp: 25 avril 1882: Bombarde de la citadelle par les canonnières "Surprise" et "Fanfare"; tức là Ngày 25/04/1882: Vết phun phá huỷ trở thành của những pháo thuyền "Surprise" và "Fanfare".

Lực lượng Pháp bên dưới quyền Trung tá hạm trưởng Henri Rivière được tách TP.Sài Gòn ngày 26 mon 3 năm 1882 với 2 tàu chiến Drac và Parseval,[2] chở bám theo 2 đại group thủy cỗ binh tự thiếu hụt tá Chanu lãnh đạo, một toán biệt phái xạ thủ An Nam, 5 tàu sà-lúp máy khá nước, từng quân sĩ được chuẩn bị 200 viên đạn. Trước khi lên lối, Henri Rivière được mệnh lệnh cần vâng lệnh hiệp nghị đã ký kết và chỉ được sử dụng vũ lực vô tình huống quan trọng,[2] tuy vậy người tao cũng hiểu rằng chỉ cần phải có phản xạ nhỏ của quan liêu lại VN thì Rivière ngay tức thì hành vi.[3] Đại lực lượng binh Pháp cho tới Hải Phòng Đất Cảng ngày 2 tháng tư rồi sử dụng tàu sà-lúp trả quân cho tới thủ đô ngày 3 tháng tư năm 1882, rồi đóng góp quân ở Đồn Thủy hiện nay đang xuất hiện 2 đại group thủy cỗ binh đóng góp lưu giữ bên dưới sự lãnh đạo của tè trưởng đoàn Berthe de Villers.[3] Tổng số quân Pháp đóng góp ở ngoài trở thành thủ đô thời điểm này là 600 cỗ binh bao gồm 450 binh thủy quân lục chiến, 130 binh thủy và đôi mươi binh bạn dạng xứ.[4].

Được tin cậy quân Pháp động binh, quan liêu binh Bắc Kỳ áy náy chống bị kháng lưu giữ. Henri Rivière ko được tổng đốc thủ đô Hoàng Diệu tiếp đón trọng thể sở hữu ý ko lý tưởng và khêu gợi sự đi ra bằng phương pháp nhận định rằng những việc sửa biên soạn chống bị của quan liêu binh triều đình ở Bắc Kỳ là sở hữu tính cơ hội cừu địch và khiêu khích.[5]

Xem thêm: hiến chương được xem là văn kiện quan trọng nhất của tổ chức liên hợp quốc vì

Ngày 8 mon 3 (âm lịch) năm Nhâm Ngọ tức 25 tháng tư năm 1882, vô khi 5 giờ sáng sủa. H.Rivière gởi tối hậu thư cho tới Tổng đốc Hoàng Diệu hạn cho tới 8 giờ sáng sủa thì vô trở thành cần giải giáp và những quan liêu lại cần cho tới trình diện bên trên Đồn Thủy còn nếu không Rivière tiếp tục lắc trở thành.[5] Trước ê triều đình Huế tiếp tục phái ngay lập tức Tả thị thầy thuốc cỗ Hộ Nguyễn Thành Ý vô TP.Sài Gòn biện bạch về những nguyên nhân khiến cho cho tất cả những người Pháp cần động binh bên cạnh đó cũng gởi khẩn thư mệnh lệnh mang đến quan liêu binh Bắc Kỳ cần không thay đổi trạng trở thành thủ đô như tiếp tục sở hữu trước lúc những lực lượng của H. Rivière kéo cho tới tuy nhiên khẩn thư nầy cho tới quá trễ. Quân quan liêu mái ấm Nguyễn vô trở thành thủ đô tổ chức triển khai kháng cự đơn độc tuy nhiên không tồn tại sự tăng viện kịp lúc của những cánh quân kể từ Sơn Tây (Hoàng Kế Viêm, Lưu Vĩnh Phúc) và TP Bắc Ninh (Trương Quang Đản), tuy nhiên cánh quân của Hoàng Kế Viêm và Lưu Vĩnh Phúc đóng góp ở Phủ Hoài (Dịch Vọng, Từ Liêm) cơ hội thủ đô ko xa thẳm.

Đúng 8:15, những pháo thuyền Fanfare, Surprise, Massue và Carbine kể từ bờ sông Hồng phun đại bác bỏ vô trở thành. Tới 10:45, quân Pháp đổ xô tiến công vô trở thành. Vào khi 11 giờ thì quân Pháp chiếm lĩnh được trở thành. Thiếu tá Berthe des Villers và 3 quân sĩ Pháp bị thương. Trong trở thành thủ đô, Hoàng Diệu nằm trong lãnh binh Hồ Văn Phong lãnh đạo chống thủ cửa ngõ Bắc, đề đốc Lê Văn Trinh lưu giữ của Đông, lãnh binh Lê Trực lưu giữ cửa ngõ Tây và lãnh binh Nguyễn Đình Đường lưu giữ cửa ngõ Nam. Phía quân triều đình sở hữu 40 tử trận và chỉ mất đôi mươi bị thương, vì thế hầu hết tiếp tục quân lính đều vứt trở thành chạy trốn>. Tại cửa ngõ Đông và cửa ngõ Nam, Lê Văn Trinh và Nguyễn Đình Đường kinh hồn hãi vứt trốn. Tổng đốc Hoàng Diệu nỗ lực ráng cự tuy nhiên quân Pháp tiếp tục tràn vô trở thành, đành treo cổ tự động vẫn bên dưới một chiếc cây trước Võ Miếu (Võ Miếu, sau bị phá huỷ bỏ nằm trong trở thành thủ đô, ở bên trên góc tây-nam trở thành ở địa điểm đầu phố Đường Chu Văn An trước mặt mũi trụ sở Sở Ngoại kí thác ngày nay).

Kết quả[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi chiếm lĩnh được trở thành, Rivière mang đến đi kiếm Tôn Thất dựa nhằm kí thác lại trở thành, tuy nhiên quân Pháp vẫn ở lại Hành cung, đóng góp lưu giữ cửa ngõ đông đúc và cửa ngõ bắc. Hai mặt mũi đầu tiên thỏa thuận việc kí thác trả trở thành Hà-Nội vào trong ngày 29 tháng tư năm 1882, sở hữu hiệu lực thực thi kể từ 01 mon 5 năm 1882. Quân binh bốt trú của triều đình ko được quá số 200 người và ko được xây che đậy tăng hào lũy hoặc bốt canh chống thủ công cộng xung quanh trở thành [6] Mặc cho dù ngược mệnh lệnh ban sơ được kí thác về sự việc chỉ dùng vũ lực khi quan trọng, hành vi của Rivière vẫn được thống đốc Nam Kỳ bao phủ và Rivière thậm chí còn còn được ban tặng huân chương về thành công này.[5]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Việc tiến công trở thành thủ đô là tự động ý Rivière, chứ không cần trực thuộc plan của Le Myre de Vilers
  2. ^ a b Antonini, Paul, tr. 269
  3. ^ a b Antonini, Paul, tr. 270
  4. ^ Rambaud, Alfred, tr. 424
  5. ^ a b c Antonini, Paul, tr. 271
  6. ^ P.Vial, trang 99

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Quốc triều chánh biên toát yếu, Cao Xuân Dục, 1909
  • Việt Nam Sử Lược, Trần Trọng Kim, 1919
  • Paulin Vial (1899). Nos Premières Années au Tonkin. Baratier et Molaret.
  • Antonini, Paul (1890). Annam, le Tonkin et l'Intervention de la France en Extrême Orient. Paris: Librairie Bloud et Barral.
  • Rambaud, Alfred (1888). La France Coloniale. Paris: Armand Colin et Cie.